
Mình chia tay anh nhé !” Cô gái buông tay chàng trai ra. Chàng trai giật taycô gái lại ” Em đùa cái gì đấy , có chuyện gì xảy raư?” ” không! chỉ là em muốn chia tay thôi , mệt mỏi quá!” Côgái quay mặt đi nhìn về hướngkhác. Chàng trai bất lực. Im lặng. Cô gái đứng lên ” Mình đi về đi anh! Em ko muốn ngồi đây lâu” Chàng trai đứng lên . Cũng phải ! Họ chưa yêu nhau lâu , chưa có gì sâu đậm cả . ” Thôi cũng quênnhanh thôi mà, chỉ là tình yêu vụt qua thôi mà”. Chàng trai thở dài nghĩ. Tính cả thời gian quen vàyêu chỉ vẻn vẹn 2 tháng, chàng traicảm thấy hơi hẫng hụt. Dù 2 tháng nhưng ngày nào họ cũng gặp nhau , ngày nào cũngnói chuyện , 2 tháng, tức là 59 ngày họ hiểu về nhau , 2 thángkhông có ngày nào buồn , luôn là sự vui vẻ, dường như họ không thể thiếu nhau được 1 ngày. Nhưng có 1 điều chưa bao giơ chàng trai được nghe 1 câu chuyện buồn của cô gái . Trong cuộc nói chuyện của họ chỉ nói về 1 vấn đề nào đó, về 1 người bạn của họ. Và giờ cô gái muốn chia tay , muốn anhkhông còn xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa. Chàng trai chấp nhận. Không 1 nguyên nhân , không 1 lí do. Cólẽ cô gái cũng giống như bao đứa con gái khác : Vui thì yêu , không thích nữa thì giải tán . Hãy cứ nghĩ như chính tạo hóa, quy luật của cuộc sống thôi! 1 ngày , 2 ngày …… 1tuần trôi qua, cuộc sống của chàng trai thật vô nghĩa , nó như 1 món ăn thiếu đi gia vị . Nhạt phếc! không 1 tin nhắn , khôngcòn sự hỏi thăm vào mỗi bình minhchàng trai thức dậy . Trống trải! Chàng trai vào phần danh sách ,muốn chạy nhanh qua têncô , nhưng ngón tay nó cứ dừng lại đó . Không chịu bấm phím nữa. Chàng trai ấn nút gọi . 1 ,2 giây , bất giác chàng trai giật mình ấn nút tắt ” Điên quá rồi đấy”. Chàng trai tự nhủ.1 ngày , 2 ngày của tuần tiếp theo trôi qua , từng ngày trôi qua như xéo vò trong timchàng trai. Không thể chịunổi , chàng trai nhắn tin cho cô gái ”Anh muốn gặpem , 1 lần thôi , dù là lần cuối , anh xin em !” ” Được ạ. Quán cafe lẫn đầu mình gặp nhau anh nhé!” Chàng trai đang ngồi nhìn ra cửa sổ như 1 người vô hồn , 1 bóng dáng ngồi xuống , chàng trai quay ra , cô gái đang ngồi trước mặt . Bằng xương bằng thịt , Không giống như những ngày qua chàng trai chỉ ngắm cô qua những bức ảnh cô từnggửi cho chàng trai . Như 1 người bị mất đi 1 thứ quý giá và người đó đã tìm lại được. Sừng sững ngay trước mắt. Nhưng nửa tháng không gặp nhau , trông cô gái như gầy hơn , ánh mắt côbuồn quá. Saunhững lời hỏi thăm xã giao , cả 2 im lặng không nói câu gì. 1 tiếng đồng hồ trôi qua , bao trùm quanh họ là sự im lặng. Côgái đứng dậy :” Nếu không có chuyện gìnữa thì em về trước nhé!” ” Tại sao em cứ như vậy thế , luôn là người muốn đi về ,em không muốn nhìn mặt anh, nói chuyện với anh sao?Vậy thì từ đầu em nói yêuanh làm gì , không yêu thìđừng lừa dối như vậy !” Chàng trai quát lên . Cô gái im lặng , ánh mắt vô hồn ngồi xuống. ” Em có biết 2 tuầnqua anh sống thế nào không , anh như cạn kiệt sức lực , anh không thể làm gì nên hồn, anh nhớ em ! Nhớ em nhiều lắm ! Nhớ em da diết ! Anh biết khi anh nóiđiều này em sẽ cười vì anh quá ngu ngốc , vì anh là 1 thăng con trai màquỵ lụy 1 người không yêu mình như vậy , Nhưng anh không thể chịu nổi ! Không thể chịu đươc cảnh 1 ngày thiếu đikhuôn mặt em , 1 ngày thiếu đi những tin nhắn của em , 1 ngày thiếu đi giọng nói của em, thiếu đi nụ cười của em . Thiếu em, anh thiếu tất cả cuộc sống . Thiếu em anh như chết dần chết mòn đi từng ngày” ” Chúng ta mới yêu nhauhơn 1 tháng thôi mà , chưa có gì sâu đậm cả , em cũng như baocô gái khác thôi mà , anh có thể quên em để đến với người con gái khác mà”